Ngồi đọc lại cuốn “Trọn vẹn một tình yêu thể thao” của nhiều tác giả, tôi không khỏi xúc động trước câu chuyện “Không có vũ khí nào thay thế được” của tác giả Ngô Quang Trinh. Đây là một câu chuyện thể thao nhưng chứa đựng những giá trị tinh thần dân tộc vô cùng to lớn.
Nhân dịp 39 năm, vui niềm vui thống nhất đất nước, chúng tôi xin phép tác giả Ngô Quang Trinh được đăng lại nguyên văn câu chuyện của ông với những phần tít dẫn được thêm vào.
Sự kiêu ngạo của cảnh sát Việt Nam Cộng hòa
Ngày đất nước còn chìm trong nỗi đau chia cắt, 20 năm dằng dặc, dòng Bến Hải đã chứng kiến biết bao cảnh đau thương, oan trái, và cả những chuyện lẫn lộn buồn vui…
![]() |
| Cảnh sát Việt Nam Cộng hòa bên bờ Nam cầu Hiền Lương |
Hàng ngày, anh em công an ta khiêm tốn nói với họ: “Chúng tôi vừa chơi vừa học tập các anh”. Thấy thế, họ càng nhún vai ra vẻ coi thường.
Một lần, nhân sắp tới ngày kỷ niệm Quốc khánh 2/9/1964, bên ta mời họ thi đấu với thanh niên xã Vĩnh Giang. Lúc đầu họ không nhận lời.
Suy nghĩ một hồi, tên đồn trưởng khất vài ngày sẽ trả lời sau. Vì sao nó khất? Có lẽ dùng kế hoãn binh, ta nhận định như thế.
Bên ta nhận đoán được điều đó nên tìm mọi cách chuẩn bị để đáp lại. (Những năm đó, đội bóng Vĩnh Giang cũng thuộc loại mạnh, có năm được xếp hạng nhì giải bóng chuyền nông thôn miền Bắc, còn đội bóng khu vực Vĩnh Linh có năm đoạt chức vô địch, có một số cầu thủ có tầm cỡ). Song vậy mà vẫn cứ thấy lo lo vì chưa biết đối phương sẽ ra sao?
Mấy hôm, anh em trong Ban chủ nhiệm Thể dục thể thao khu vực Vĩnh Linh phân vân nhẩm tính, nhưng còn ai vào đó nữa, Vĩnh Linh tất phải lo liệu lấy.
Đúng giờ quy định, hai đội có mặt trên sân tại đồn liên hiệp bên ta. Anh Nguyễn Duy Quang, đại diện Ban tổ chức, gặp mặt hai đội nói rõ lý do: “Để trao đổi hoạt động thể thao hai miền, các anh em là cảnh sát thay mặt cho lực lượng thuộc chính quyền miền Nam. Bên này, đội thanh niên Vĩnh Giang đại diện cho phong trào Thể dục thể thao Vĩnh Linh. Chúng ta là người Việt Nam, ai cũng muốn có sức khỏe, mà có khỏe mới nối dõi ông cha, đừng để cho người Việt chúng ta thua kém bất cứ một dân tộc nào. Nếu trong trận đấu giao hữu hôm nay các anh có thắng cũng là người miền Nam nước Việt. Ngược lại, thanh niên Vĩnh Giang có thắng cũng là điều phấn khởi chung cho các anh và bà con miền Nam…”
Tên đồn trưởng rất bị động, vì chỉ chuẩn bị đội bóng sang thi đấu, còn lời lẽ để ứng khẩu chắc rằng không, nên khi đáp lời với chủ nhà tỏ ra vô cùng lúng túng.
Chiến thuật “nêu thấp đập nhanh” không ăn thua
Hai đội tản ra sân để khởi động. Nhìn qua ai chẳng khiếp vì đội cảnh sát ngụy nhảy nhót điêu luyện, có nhiều tay biểu diễn rất đẹp mắt, hùng hổ giở ra đủ ngón điệu nghệ hòng uy hiếp cầu thủ ta.
Trận đấu bắt đầu. Bà con hai xã Vĩnh Giang, Vĩnh Quang, nam phụ lão ấu đều có mặt. Ngoài ra, bà còn một số xã lân cận kéo tới mỗi lúc một đông.
Tiếng còi của Vũ Hồng Sơn (trọng tài hạng A miền Bắc) vang lên thật chính xác và vô tư. Tuy vậy, có lúc nhẹ tay, nhường cho đội cảnh sát VNCH, còn với đội ta thì bắt chặt như nẻ mực chi ly để đối phương không thể vin vào bất kỳ cớ nào mà nói.
Hai đội xem ra cũng ngang sức ngang tài, nhiều lúc trái bóng cứ nhảy múa qua lại trên tay các cầu thủ hai bên. Khi có những pha bóng đẹp của đội cảnh sát VNCH thì từng tràng pháo tay kéo dài cổ vũ cho họ. Số điểm cứ nhích từng tý, như thời gian kéo dài cả thế kỷ.
Cách phòng thủ của đối phương không phải là vừa. Bên ta đánh sang bao nhiêu quả đều vấp phải “lưới chắn” của họ. Chiến thuật “nêu thấp đập nhanh” của ta xem chừng không ăn thua.
Khản giả đông như thế nhưng nhiều phút lặng đi vì hồi hộp. Nhiều người nghiêng tai nói nhỏ với nhau: “Ghê thật, coi chừng chưa chắc ta đã thắng”.
Đối phương theo với ta cũng nhừ tử, bên ta theo với họ cũng thấm mệt. Càng chơi thì nhược điểm của đối thủ càng lòi ra.
Vũ khí “Nồng dưa đỏ”
Trần Duy Nồng, người xã “dưa đỏ” (tức xã Vĩnh Tú) báo cáo trọng tài vào sân. Anh có vóc người chắc chắn, lúc nào cũng đứng thế trung bình tấn, chơi giỏi cả hai tay, tấn vào loại tuyệt vời mà thủ thì hết đàng chê.
Vậy là tiếng vỗ tay reo hò vang lên, át cả tiếng sóng ngoài biển Cửa Tùng. Càng nhìn anh, càng thấy buồn cười: tóc cắt ngắn ba phân, nước da láng bóng như quả dưa đất đỏ Vĩnh Tú, nên ai cũng gọi đùa “Nồng dưa đỏ”. Anh có lối chơi điêu luyện, cứ nửa chơi nửa thật nhưng dè đâu trúng đó.
Riêng đấu với đội Vĩnh Giang, bọn họ đã chóng mặt, bây giờ thêm “Nồng dưa đỏ” bổ sung thì càng bối rối hơn. Những quả đập trời giáng cứ thay nhau tới tấp dội xuống, đối phương hốt hoảng đỡ, đệm những đường bóng vừa căng lại vừa xoáy, có quả bị “điếc” có quả tung ra ngoài! Tỷ số như vạch thủy ngân gặp nước ấm, cứ vọt lên…
Nắng tháng tám nám trái bưởi, trời oi bức khó chịu. Bốn bề người xem vây kín, tuyệt nhiên không có một luồng gió lọt qua được.
Tới hiệp hai, ta chủ trương nếu họ yếu thật thì để cho gỡ hòa, tạo không khí vui vẻ cho trận đấu. Quả nhiên đúng như vậy, khi ta ăn liên tiếp ba điểm thì đội hình đối phương rã rời, đâm ra cáu gắt với nhau.
Kết quả hôm đó, tỷ số 3-1 vinh quang nghiêng về đội Vĩnh Giang. Một chi tiết đáng lưu tâm là hôm đó trong trận đấu thực sự có bốn thanh niên Vĩnh Giang, mỗi lần bà con reo lên tên thật, người gọi bằng “thằng”, kẻ gọi bằng “cậu” khiến bọn họ trố mắt, không nghi ngờ gì bên ta tuyển lựa đối thủ chỗ khác về.
Bị thua đậm, tên đồn trưởng vốn phách lối bấy lâu nay, chịu không nổi nhục, ôm đầu khóc nấc lên. Anh em cán bộ ta hết lời an ủi, động viên, dắt tay đưa vào nơi nghỉ.
Thật sự, thể thao không những làm cho con người khỏe, trẻ, đẹp, mà còn đem lại vinh dự biết nhường nào mỗi khi chiến thắng.
Ngô Quang Trinh












Bình luận