Năm 1986 ông Phạm Văn Sỹ (sinh năm 1968) cùng vợ và cậu con trai đầu lòng rời xứ Huế đến thôn 6 xã Bình Hòa, huyện Krông Ana lập nghiệp với đôi bàn tay trắng. Nguồn sống cả nhà dựa vào vài sào lúa, không đủ ăn, vợ chồng ông qua tận làng trên làm thuê đủ nghề kiếm sống.
![]() |
| Học sinh hối hả rời đò đến trường |
![]() |
| Ông Sỹ sẵn sàng cho một chuyến đò |
Theo vòng quay kim đồng hồ, cứ 6h sáng ông đưa các cháu đi học, 11h trưa đón về rồi chở tiếp các cháu học buổi chiều mà không lấy tiền công. Nhiều phụ huynh trong làng quý trọng ông, năn nỉ cho họ góp mỗi người ít tiền đưa ông đổ dầu chạy máy đưa đò.
Tấm lòng thiện nguyện của ông đã chiếm được sự yêu thương, kính trọng của các em học sinh. “Chúng cháu rất mến chú Sỹ, nhờ có chiếc đò của chú mà chúng cháu mới qua sông đi học được”- cháu Phạm Thị Huỳnh, học sinh lớp 6 trường THCS Lê Văn Tám nói.
Không riêng học sinh, ngay cả giáo viên, người dân cần qua sông ông Sỹ đều vui lòng phục vụ, không nhận tiền công, chỉ lấy tiền dầu đổ máy, ai đưa ít nhiều gì cũng được.
Cảm kích trước tấm lòng của ông Sỹ, từ năm 2011 đến nay, phòng GD-ĐT huyện Krông Ana đã đề ra chính sách hỗ trợ ông, bằng cách mỗi năm chi 10 tháng tiền nhiên liệu, mỗi tháng 6 triệu đồng để ông đưa đón học sinh và giáo viên đến trường.
Mới đây, ông Sỹ phải vay ngân hàng hơn 50 triệu đồng sửa lại con đò đã quá cũ. Ông Sỹ cho biết, lái đò không khó lắm nhưng phải lanh lợi, nhạy bén, luôn phải sẵn sàng xử lý chuẩn xác tình huống nguy hiểm, vì khúc sông này rất sâu, các cháu hay đùa nghịch dễ rơi xuống sông.
Ông Lê Thanh Nghị, Chủ tịch UBND xã Bình Hòa cho biết huyện đã xin cấp trên cho xây dựng cầu treo. Trong thời gian chờ đợi có cầu, sự học của các cháu và việc đi lại của dân thôn Ea Chai vẫn phải trông cậy vào đôi tay chai sạm của ông Sỹ lái đò.
Theo Tiền Phong















