
Sợ về ăn Tết khi bị kỳ thị ‘mang dịch về cho quê hương’ 0
Tôi tủi thân ghê gớm khi thấy nhiều đồng hương của mình tỏ ý kỳ thị những người ở xa về ăn Tết, gọi chúng tôi là "kẻ mang dịch COVID-19 về cho quê nhà".

Tôi tủi thân ghê gớm khi thấy nhiều đồng hương của mình tỏ ý kỳ thị những người ở xa về ăn Tết, gọi chúng tôi là "kẻ mang dịch COVID-19 về cho quê nhà".

Không thể cưỡng lại sự cám dỗ khi gặp lại vợ cũ sau 2 năm ly hôn, tôi vào khách sạn với cô ấy và cay đắng biết mình sập bẫy ngay sáng hôm sau.

Giáng Sinh năm nay khá trầm lặng với nhiều người Công giáo ở TP.HCM, bởi họ vừa trải qua những mất mát không thể bù đắp nổi do dịch COVID-19.

Bạn gái mới của tôi thú nhận đã quan hệ với sếp sau lưng tôi ngay tại bữa tiệc Giáng sinh của cơ quan.

Tôi gánh vác mọi thứ, làm chỗ dựa cho người chồng lười nhác, rượu chè, cờ bạc, thế mà anh vẫn ngoại tình, không muốn ly hôn chỉ vì không thể tự nuôi sống bản thân.

Biết con mà không được nhận, con thiếu thốn cũng không được giúp, tôi đau khổ hối hận vì 17 năm trước đã gật đầu khi người phụ nữ đó "xin một đứa con".

Không hiểu nổi tại sao vợ tôi có thể đưa ra một lời đề nghị “đại nghịch bất đạo” như thế: Đưa mẹ chồng đi để đón mẹ ruột về sống chung.

Tôi không bao giờ để bố mẹ mình vào nhà dưỡng lão, nhưng bản thân tôi khi về già sẽ bán tài sản để vào đó sống chứ không ở với con.

Yêu nhau được một thời gian, tôi phát hiện ra cô ấy đã có gia đình; cô ấy cũng có một đứa con gần bằng tuổi tôi.

Tôi chỉ muốn độn thổ khi bị hội bạn thân của vợ trêu chọc về khoản "giường chiếu", hóa ra ngay cả chuyện tế nhị này, cô ấy cũng kể lể, than phiền với họ.

Bố mẹ tôi làm di chúc để lại toàn bộ tài sản cho em trai út, trong khi bao nhiêu năm nay, việc khó gì trong nhà cũng nghiễm nhiên là trách nhiệm tôi phải gánh.

Ép tôi uống rượu không được, vị khách quý của sếp hằn học bảo “em nhạt thế”, khiến sếp tôi sầm mặt, thể hiện sự ghét bỏ trong suốt buổi tiệc.

Những lần uống rượu say đến ngất đi là nỗi ám ảnh kinh hoàng của tôi trong các chuyến công tác miền núi, có lần về còn ốm dặt dẹo mất gần một tuần.

Vào công ty 3 năm nhưng tôi đã 2 lần đi cấp cứu vì ngộ độc rượu và chảy máu dạ dày, một nữ đồng nghiệp ngã đập đầu, phải khâu nhiều mũi ở trán vì bị sếp ép nhậu.

Nghĩ đến chuyện mình trẻ trung xinh xắn, giỏi giang, ăn ở vẹn toàn mà lại mất chồng vào tay người phụ nữ thua kém mình mọi mặt, tôi cảm thấy ê chề nhục nhã.

Việc con gái lớp 2 phải học online đối với tôi là nỗi sợ vì con tiếp thu khá chậm, tôi thì không biết cách kèm nên chắc chắn lại bị cô giáo than phiền, trách móc.

Bên thì sếp thúc ép, giục giã, bên cô giáo than phiền, bên các con hoảng hốt nhờ khắc phục sự cố khi học qua Zoom, tôi tưởng như mình sắp phát điên.

Ngày thường chồng em lôi bạn ra quán nhậu rồi đọc thơ cho họ nghe, đợt này giãn cách phải ở nhà, em trở thành thính giả bất đắc dĩ, bị “cưỡng chế” nghe thơ liên tục.

Ở nhà chống dịch COVID-19, mái tóc mấy bố con tôi từ chỗ bờm xờm trở thành nham nhở vì vợ rảnh rỗi muốn thể hiện tài năng của “cây kéo vàng”.

Tôi từng là người thứ ba, là tình nhân của một người đàn ông đã có gia đình; tôi đã mất hơn một năm để từ bỏ mối quan hệ này.

Tôi giao chồng đóng tiền cho ông bà nội, còn mình lo mọi chi phí khác và học hành của con, nhưng anh chẳng đóng một đồng, ngày ngày đi đá bóng với lũ trẻ con.

Nghi phải "đổ vỏ", anh tôi ly hôn 1 tháng sau cưới, nay đứa bé 7 tuổi, anh muốn xét nghiệm ADN để có trách nhiệm nếu là con mình nhưng chị dâu cũ không chịu hợp tác.

Vợ tôi đã 2 lần ngoại tình, nhưng trong sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn còn rất thương và yêu cô ấy.

Sau bao năm bỏ rơi 2 mẹ con, bố quay lại đòi đứng ra lo đám cưới cho tôi, còn tôi thậm chí còn muốn cấm ông xuất hiện ở hôn lễ, nhưng lại cắn rứt khi thấy mẹ buồn.

Mải mê công việc, tôi quên mất bánh pháo đang “chưng” trên bếp; bỗng cả nhà giật mình bởi tràng âm thanh đanh giòn tan phút tĩnh lặng của thời khắc trước giao thừa.

Bị dèm pha vì mang tiếng đi Nam mà Tết không có tiền mở tiệc đãi cả xóm như người ta, mấy năm chị bán ve chai chẳng dám về, rồi một cuộc gặp khiến chị thay đổi.

Gần Tết, bốn phía xung quanh nhà tôi ở quê, nhà nào cũng bật nhạc hết cỡ, như thể đấu loa xem nhà ai kêu to hơn, đám trẻ khoe giàu thường mang đồ trong nhà ra đấu.

Tháng Chạp, ông Miện đi chợ Cầu Ra mua "cuốn thư Độc lập” về treo, bà Mây đi bán hương vòng quanh xóm, còn mẹ tôi đi chợ Rồng mua vải may áo Tết, may miết trong đêm.

Thường gần Tết ở xóm tui ai nuôi heo thì bà con xúm lại làm thịt rồi chia mỗi người một ít ăn Tết, qua Tết cắt lúa, đong lúa mà trả, nên gọi là “mần heo chia lúa”.

Cô ấy đi thăm nuôi, tôi từ chối gặp, nhưng những hộp bánh và gói trái cây tôi thích ăn vẫn được gửi vào nhà tù...