Chị L.T.H. (52 tuổi) đến Khoa Phục hồi chức năng, Bệnh viện 19-8 sau một ca đại phẫu cắt cụt chi trên gối do biến chứng của bệnh tiểu đường.
Sau phẫu thuật, nỗi sợ lớn nhất của chị là không thể đi lại được nữa. Trong khoảng 2 tuần, chị gần như chỉ ngồi một chỗ, thu mình trong phòng và chưa biết phải bắt đầu lại cuộc sống thế nào.
Các bác sĩ, kỹ thuật viên phục hồi chức năng xây dựng cho chị chương trình tập luyện phù hợp với tình trạng mỏm cụt và sức khỏe. Một trong những mục tiêu đầu tiên là định hình mỏm cụt thông qua băng ép phù hợp, giúp mỏm cụt giảm sưng và tạo điều kiện thuận lợi cho quá trình sử dụng chi giả.
Các bài tập tăng sức mạnh cơ, đặc biệt là nhóm cơ vùng thân mình và chân còn lại, cũng được triển khai để người bệnh có đủ khả năng giữ cơ thể ổn định khi đứng và di chuyển.
Song song với đó là các bài tập kiểm soát tư thế, thăng bằng và tập đi. Mục tiêu không chỉ là giúp người bệnh sử dụng được chi giả mà còn từng bước lấy lại khả năng tự thực hiện các hoạt động sinh hoạt, giảm sự phụ thuộc vào người thân.
Sau khoảng một tháng kiên trì tập luyện, mỏm cụt của chị săn chắc hơn, khớp háng cải thiện độ linh hoạt. Chị bắt đầu tập đứng, tập giữ thăng bằng, tập di chuyển và làm quen với chân giả.
Khoảnh khắc tự bước những bước đầu tiên bằng chân giả cũng là lúc chị lấy lại sự tự tin sau những ngày tưởng như mất hoàn toàn khả năng vận động.

Bị cắt cụt chân vì tiểu đường, người phụ nữ đứng dậy kỳ diệu sau 1 tháng
Theo Cử nhân Lê Thị Thanh Hoa, Khoa Vật lý trị liệu - Phục hồi chức năng, Bệnh viện 19-8, với người bệnh sau cắt cụt chi, thời gian sau phẫu thuật có vai trò quan trọng trong quá trình phục hồi. Không ít người bệnh có tâm lý chờ vết thương lành hoàn toàn rồi mới bắt đầu tập luyện, trong khi đây có thể là giai đoạn cần được can thiệp phục hồi chức năng sớm.
Nếu trì hoãn, người bệnh nguy cơ xuất hiện tình trạng sưng nề, teo cơ hoặc biến dạng mỏm cụt, ảnh hưởng đến việc lắp và sử dụng chi giả sau này.
Bên cạnh đó, việc ít vận động kéo dài có thể khiến khớp háng hoặc khớp gối bị co rút, hạn chế tầm vận động. Khi bắt đầu đi bằng chi giả, những hạn chế này có thể khiến dáng đi mất cân bằng, người bệnh phải dồn lực lên chân lành và cột sống, từ đó dễ phát sinh đau lưng hoặc các vấn đề cơ xương khớp.
Với người bệnh mắc tiểu đường, quá trình phục hồi còn cần được theo dõi sát tình trạng vết thương và bệnh lý nền nhằm hạn chế nguy cơ nhiễm trùng, ảnh hưởng đến quá trình tập luyện.
Theo bà Hoa, phẫu thuật cắt cụt chi không phải là điểm kết thúc mà chỉ là bước đầu của một quá trình phục hồi lâu dài. Can thiệp phục hồi chức năng đúng thời điểm giúp người bệnh hạn chế biến chứng do bất động, chuẩn bị tốt hơn cho việc sử dụng chi giả và từng bước trở lại cuộc sống độc lập.























