Ông trùm trong dáng vẻ thư sinh
16 tuổi, gã bỏ học. Ở quê, những kẻ vô công rồi nghề như gã thì niềm vui duy nhất là tụ tập, rượu chè, đàn đúm. Rồi từ những trò vô bổ đó, gã bập vào ma túy như một định mệnh đắng cay. Để có tiền hút chích, gã đi xách thuê ma túy. Ban đầu cũng chỉ gọi là đắp đổi qua ngày, nhưng dần dà cơn say tiền đã biến gã trở thành một cánh tay đắc lực dưới trướng của trùm ma túy Trần Văn Hợi (SN 1971 ở Hưng Xá, Hưng Nguyên, Nghệ An).
Biết gã đổ đời theo “ả phù dung”, bố mẹ và vợ gã đã hết lời khuyên nhủ để mong gã tỉnh ngộ tìm về con đường sáng. Cuối năm 2000, sau khi chứng kiến tận mắt một thằng bạn nghiện bị chết do sốc thuốc, lương tri gã đã dần thức tỉnh.
Gã bàn với gia đình, muốn thoát khỏi “cơm đen” và cái chết trắng thì chỉ còn cách sang Lào cai nghiện. Bởi ở đó, gã sẽ hoàn toàn tách biệt với những thằng bạn mà “chỉ cần nhìn mấy nốt sẹo ở tay” cũng đủ biết gã nghiện, rồi có khi chúng chưa kịp lôi kéo, rủ rê thì gã cũng tự nguyện lao đầu vào ma túy. Trước khi đi, gã thề với vợ: Bao giờ cai được anh mới trở về. Vợ gã tin lắm!
![]() |
| Nguyễn Trọng Xin bị dẫn giải ra Tòa |
Sang đến nước bạn Lào, gã xin làm đủ thứ việc để kiếm kế sinh nhai. Từ phụ hồ cho đến khuân đá đắp đường gã đã từng làm, cốt sao có đủ ngày hai bữa. Thế nhưng, cuộc đời phu phen lấm láp, đêm lán trại buồn hiu hắt, cộng với nỗi nhớ vợ, nhớ con, gã lại lần mò tìm đến ma túy.
Nhiệm vụ chính của hai anh em Xin – Hiến là vận chuyển ma túy từ Lào về Việt Nam. Nhờ thông thạo địa hình lại biết nhiều thứ tiếng, nhất là ngôn ngữ của các bộ tộc Lào, nên hai anh em gã đã không mấy khó khăn trong việc ôm “cái chết trắng” đi reo rắc. Nhờ thế uy tín của Xin trong mắt ông trùm ngày được nâng cao, vị thế của gã cũng ngày càng được khẳng định.
Đầu năm 2002, khi ước chừng thấy số tiền kiếm được đủ để sống vương giả đến già, Xin từ giã nghiệp làm “lái buôn tử thần”. Gã đã tính sẽ dùng số tiền đó để mua một vài trang trại rồi “lui về ở ẩn”, vui thú với ruộng vườn, thế nhưng sự đời không theo ý gã. Tháng 3/2005, đường dây buôn bán ma túy xuyên quốc gia của Trẩn Văn Hợi bị bóc gỡ.
Khép đời bằng án tử hình
Sang Lào lần này, Xin không còn ở vị thế của một kẻ từng “hô phong hoán vũ”, tiêu tiền như nước, gã chỉ là một tên tội phạm trốn truy nã không cắc bạc trong tay. Do sợ bị phát giác nên trong khoảng thời gian đó, gã tuyệt nhiên không dám lần mò tìm đến nhờ vả các mối quan hệ cũ. Gã sống chui lủi, lay lắt bằng những đồng tiền kiếm được từ việc làm thuê, làm mướn.
![]() |
| Tang vật vụ án |
Nhận định Xin sẽ tiếp tục trở về Việt Nam, hơn nữa gã lại là đối tượng truy nã đặc biệt nguy hiểm nên lãnh đạo Công an huyện Hưng Nguyên đã chỉ đạo Đội Cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế, ma túy, chức vụ và môi trường xác lập chuyên án truy bắt Nguyễn Trọng Xin bằng mọi giá.
Ngày 14/12/2012, TAND tỉnh Nghệ An đã đưa Nguyễn Trọng Xin ra xét xử. Với hành vi mua bán, vận chuyển 155 bánh heroin, Nguyễn Trọng Xin đã bị tòa tuyên án tử hình. Dẫu đã đoán biết được kết cục dành cho mình, nhưng Xin vẫn cố nuôi hy vọng sống bằng cách gửi đơn kháng cáo. Trong phiên tòa ngày hôm ấy, Xin gặp lại anh trai Nguyễn Trọng Hiến sau 8 năm xa cách. Gã đã không thể cầm được nước mắt khi nhìn thấy anh mình trong bộ trang phục kẻ sọc của phạm nhân.
Tại phiên tòa phúc thẩm của TANDTC diễn ra vào ngày 26/3/2013, Xin đã tìm mọi lý lẽ để nhằm gỡ tội cho mình. Gã bảo, tất cả những lần vận chuyển, gã đều không biết số lượng ma túy là bao nhiêu, nặng nhẹ thế nào, vì tất cả đều được Trần Văn Hợi đóng kín vào trong những chiếc va li khóa số. Gã chỉ có mỗi nhiệm vụ là mang chiếc va li đó về Việt Nam giao cho khách rồi thu tiền cho Hợi.
Biết không thể nào chối tội, Xin lại đổ thừa cho hoàn cảnh. Gã bảo rằng, chẳng qua vì học hành nông cạn nên mới bị dụ dỗ vào con đường buôn ma túy, chứ thực ra trong suốt những năm lăn lộn bên nước bạn Lào, gã đã “năm lần bảy lượt xin ông trùm cho giải nghệ”.
Giờ nghị án, Xin cố với mắt tìm kiếm khắp hội trường xét xử. Khuôn mặt gã nhòe nhoẹt nước khi nhìn thấy vợ con. Gã liên tục đưa tay quệt vào hai khóe mắt. Khác với phiên tòa sơ thẩm, lần này gã ra tòa mà thưa vắng bóng người thân. Âu đó cũng là cái giá gã phải trả khi đã tự mình tước bỏ đi quyền được thương yêu.
Xét thấy hành vi buôn bán, vận chuyển chất ma túy với số lượng lớn của bị cáo là vô cùng nghiêm trọng, Hội đồng xét xử TANDTC đã quyết định không chấp nhận đơn kháng cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm, tuyên phạt Nguyễn Trọng Xin mức án tử hình. Nghe xong lời tuyên án, Xin đổ ụp xuống vành móng ngựa. Khi bị áp giải về phía xe thùng, gã lê từng bước chân nặng nề, chậm chạp. Có lẽ, lúc ấy gã mới thực sự thấy ân hận vì đã tự tay khép đời mình bằng tội ác…
Theo Công lý















Bình luận