Lưu Bị khi ấy đóng vai trò tham mưu cho Tháo khuyên rằng: “Phụng Tiên là kẻ phản phúc, không nên lưu lại. Còn Văn Viễn tuổi trẻ, có chí khí, là người trung nghĩa có thể dùng được”. Tháo nghe lời, lệnh chém đầu Bố và cử Bị tới thu phục Liêu.
| Wilshere, bây giờ hoặc không bao giờ ! |
Thậm chí, khát khao chơi bóng còn theo tiền vệ này lên cả những sẻ chia trên mạng xã hội. Từ Twitter, lời thủ thỉ với cái máy trị thương đặc biệt lan khắp thế giới: “Máy yêu, chữa cho ta chóng lành vết thương đi nhá”.
Song ở đời, thường thì nhân tính đâu bằng trời tính.
Lần đầu tiên Jack buộc phải dừng sự vội vã của mình lại. Lần đầu tiên anh chấp nhận quẳng đi cái hối hả đã mang trên người suốt nửa năm trời nay. Để nghĩ suy. Để nhớ và nuốt lấy từng lời thầy Capello chê trách công tác y tế tại Emirates.
Để lần đầu tiên anh dám nói với các bác sĩ tại CLB: “Đừng gấp gáp, hãy để tôi tự hồi phục”.
3. Wilshere không phải là trường hợp cầu thủ đầu tiên của Arsenal nén đau ra sân rồi không hẹn ngày trở lại. Nhưng anh là kẻ tiên phong cho suy nghĩ và hành động đầy mới mẻ tại Emirates: đội bóng cần nhiều hơn nữa sự chín chắn thay vì sốc nổi, sự toan tính thay vì vô tư và cả một chút vị kỷ thay vì cống hiến mù quáng.
Có ai đó đã ví Arsenal giống như một con thiêu thân. Họ áp dụng lối chơi giống hệt nhau với mọi địch thủ và nhận lấy cùng một kết cục như nhau trong suốt những mùa giải tay trắng.
Song nên nhớ rằng ‘Còn sống, còn ra chiến trận thì còn làm được nhiều điều lớn lao’.
Đôi khi, liều mình, xông pha không được ngợi ca là anh hùng, mà thu mình, nín nhịn chờ thời không hẳn là kẻ ngốc. Đứng trước mỗi lựa chọn, người ta cần phải tỉnh táo. Bởi lằn ranh "đáng hay không đáng" đôi khi mỏng manh vô cùng. Bước qua cái giới hạn đó, một kẻ ngốc cũng có thể hóa anh hùng.
Còn Arsenal-Wilshere, là anh hùng hay kẻ ngốc, hẳn họ đã có đáp án cho riêng mình.
Hoài Thu











Bình luận