• Bình luận

  • Facebook

  • Twitter

  • Zalo

    Zalo

  • Copy

Người gian nan, mơ ước bình thường…

Phóng viên25/11/2011 12:50:00 +07:00
25/11/2011 12:50:00 +07:00
Google News

Tôi thấy thương dân mình, người dân sống trong một đất nước lạc hậu, nghèo nàn thiếu thốn đủ mọi phương diện. Tôi bắt đầu viết nhật ký...

Tôi hồi nhỏ, học hành chỉ tàm tạm, nhưng không biết từ đâu, từ ai đã gieo vào tôi những tình yêu quê hương, tình yêu đất nước. Tôi thấy thương dân mình, người dân sống trong một đất nước lạc hậu, nghèo nàn thiếu thốn đủ mọi phương diện. Tôi bắt đầu viết nhật ký. Tôi mơ trở thành một kỹ sư chế tạo máy móc cần thiết trong sản xuất, với giá thành rẻ, để người dân lao động đỡ làm lụng cơ cực. Nhìn những người nghèo đau ốm, bệnh hoạn không tiền thang thuốc, tự mình chữa trị bằng những phương pháp cổ truyền, lạc hậu đôi khi có tính mê tín dị đoan vì không có tiền đi bác sĩ, tôi lại mơ ước mình trở thành bác sĩ để đến với họ, để giúp đỡ họ. Nhìn những người tù đày oan án tôi lại mơ làm một luật sư giỏi để biện bạch, để giải oan cho họ. Nhìn những quan chức hách dịch, xem thường người dưới, tôi mơ tốt nghiệp đầu ngành hành chính để tổ chức lại các cơ chế mang tính quan liêu. Tôi mơ làm cả bác học, phát minh ra cái gì mới cái gì lạ hơn các nước phương Tây, để người Việt được rạng danh bốn bể.

Tất cả mơ ước chỉ là ước mơ. Tôi không là bác sĩ, cũng chẳng phải kỹ sư, và cũng chẳng có một địa vị nào trong xã hội để cải tổ cái mà mình muốn cải tổ. Những ước mơ của tôi như một ngọn núi trẻ mới mọc đã bị đặt mìn, xẻ núi mở đường. . . Tôi đã trưởng thành và tôi hiểu tất cả những mơ ước của tôi là quá tầm tay, muốn thực hiện một mơ ước thôi cũng đã là quá khó. Và tôi đành chôn những mơ ước vào trong ký ức.

Năm tháng trôi, tôi có gia đình, tôi mang đứa con đầu. Mơ ước lại sống lại trong tôi. Tôi thì thầm với nó:

- Con ơi, mẹ mong ước con sanh ra đúng thời, con sẽ có tâm huyết của mẹ, con sẽ nối tiếp những hòai bão mà mẹ đành bỏ lỡ. . . không cần nhiều chỉ cần một trong những mơ ước của mẹ thôi. Tôi đã bớt giá xuống một cách rất bèo vì tôi hiểu thế nào là thực tế.

Trong bụng mẹ, con được ba tháng là niềm hy vọng của mẹ lớn lên ba tháng. Con 6 tháng, mẹ không thể ngồi, không thể nằm thoải mái vì người mẹ như mang treo một cục đá trước bụng nhất là vào những tháng thứ 8 thứ 9, nằm ngửa không xong, nằm nghiêng cũng chẳng được, cứ phải trăn trở ngày này qua ngày nọ để tìm giấc ngủ, thậm chí phải ngủ ngồi. Con chòi đạp là mẹ đau có khi muốn nín thở, nhưng mẹ vui vì con là niềm hy vọng của mẹ.

Ngày con tôi chào đời, còn chưa kịp hạnh phúc và ngắm con cho thỏa thì “tiếng sét” của số phận đã quật ngã tôi cả về tinh thần lẫn thể xác. Tôi suy sụp tưởng như không thể gượng dậy nổi. Bác sĩ cho biết con tôi bị dị tật bẩm sinh về bộ phận sinh dục (BPSD), lại là một trường hợp hiếm gặp, khi sinh ra, bé hoàn toàn không có hậu môn, trực tràng, bộ phận sinh dục và đường tiểu cùng đổ chung vào một lỗ. Theo bác sĩ đây được gọi là hiện tượng tồn tại ổ nhớp, một loại bệnh lý phức tạp nhất của dị tật đường tiết niệu và đường tiêu hóa… Tôi ngơ ngác, nghi ngờ và đau đớn. Nhưng phải ba tháng sau tôi mới thực sự hiểu như thế có nghĩa là, một nỗi bất hạnh lớn sẽ đeo bám con gái tôi trọn cuộc đời này.

Hai ngày sau khi sinh con tôi được đưa sang viện nhi thực hiện ca phẫu thuật đầu tiên để làm hậu môn tạm trên thành bụng. Ba tháng tuổi, con trải qua lần phẫu thuật thứ hai để tạo bàng quang giả. Và bắt đầu từ đó cho đến bây giờ, hơn hai tuổi, con tôi đã đi khắp các bệnh viện từ nam ra bắc, Hà Nội, Nha Trang, Sài Gòn rồi lại về Hài Nội với 5 lần phẫu thuật. Hy vọng xen lẫn tuyệt vọng hết lần này đến lần khác. Thậm chí, vợ chồng đã bàn nhau liều bán hết mọi thứ có thể để khăn gói đưa con sang Singapore chữa trị. Nhưng họ từ chối vì bệnh của con là bệnh hiếm, khó chữa. Rồi tiền bán nhà cũng tiêu hết mà con vẫn chưa có được một tia hy vọng nào. Cả nhà đành bồng bế nhau về tá túc nhà ông bà ngoại, bấu víu vào sự giúp đỡ của ông bà.

Nhìn con gái xinh xắn, vẫn lớn lên từng ngày, đôi mắt trong veo đen láy nhìn mẹ mà tim tôi như có ai vò xé. Tôi biết phải giải thích thế nào cho con hiểu rằng suốt cả đời này đến việc đi vệ sinh nó cũng không thể làm được như những bạn bè bình thường khác... Và điều quan trọng hơn tôi đang phải suy nghĩ lại về niềm hy vọng của mình. Bây giờ mẹ mong gì ở con đây?

- Mẹ mong con được an lành, mẹ mong con có một cuộc sống bình thường như bao người khác. Ao ước vá bể dời non không còn nữa! Tuy nhiên, trong cái hy vọng con được sống những chuỗi ngày an bình, dù không là một danh nhân, học sĩ, nhưng hãy là một con người với đầy lòng yêu thương, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ những người chung quanh bằng những gì mình có thể, và chung quanh con sẽ đầy ắp tình thương, con sẽ cảm thấy cuộc đời của mình có ý nghĩa hơn, không rỗng tuếch, không đáng chán và không có gì để tuyệt vọng.

Cùng phòng với con gái tôi là một bé gái 3 tháng tuổi khác ở Nam Định cũng bị tồn tại ổ nhớp y như con tôi. Bố mẹ bé lấy nhau được bốn năm, lần mang thai thứ nhất bị hỏng, ba năm sau, sau biết bao mong mỏi họ mới có lại đứa con vậy mà… Bán cả nhà cả cửa, sống chui trong bệnh viện để chăm con nhưng tương lai thì quá mịt mù và không hy vọng.

Và còn nhiều lắm những cái tên trong danh sách dài của chương trình Tái tạo bộ phận sinh dục cho trẻ em không may (do ông Greig Craft, Chủ tịch Quỹ Phòng chống thương vong châu Á cùng chị Mai Anh, mẹ chú lính chì dũng cảm Thiện Nhân là người khởi xướng), cũng có cùng số phận, hoặc tương tự con gái tôi. Họ là những người đã từng có được sự bình thường mà không may bị mất đi, hoặc không có được sự bình thường như con gái tôi.

Ngẫm lại trước đây, tôi hay đọc những bài báo viết về một ông bố, bà mẹ nào đó với cách dạy con vô cùng cùng khắc nghiệt để kỳ vọng một ngày con cái họ sẽ trở nên vĩ đại hay chí ít thì cũng thực hiện được giấc mơ mà họ còn dang dở. Tôi nghĩ đến họ, đến tôi và lo lắng cả cho họ. Liệu họ có biết tạo hóa đã ưu ái ban tặng cho họ một điều thật kỳ diệu đó là những đứa con bình thường. Và đâu đó vẫn còn nhiều lắm những người mẹ thầm cầu nguyện để chỉ cần con họ được bình thường, chỉ bình thường mà thôi. Nhưng hình như người ta không mấy khi mơ ước được bình thường, không mấy khi biết trân trọng và sống hạnh phúc với cái mình đang có(?!).

Xin mượn lời bài hát “Như tiếng thở dài” của cố nhạc sĩ họ Trịnh để kết thúc bài viết ở đây:

“Người vinh quang mơ ước địa đàng,

 Người gian nan mơ ước bình thường,

    Làm sao đến gần, hy vọng cuộc vui chung…”

HT

Bình luận
vtcnews.vn