Nghe thì chẳng kém cạnh ai nhưng nếu chia đều cho 12 người thì mỗi người có đúng 1,5 triệu đồng. Ở cái thành phố này, chỉ ăn uống tằn tiện thì mới sống được với mức như thế. Chưa kể, con chị ngày một lớn, rồi học hành công việc. Cật lực mưu sinh nhưng 20 năm rồi anh chị không dư dả đồng nào. Buổi trưa chị nấu 1,5kg gạo để ăn nguyên ngày. Đồ ăn lúc hết tiền là đậu hủ chiên sả, lúc có tiền thì mua thịt cá, rồi để tụi nó tự bới ăn. Tối tới là tụi nó đứa ngồi học, đứa chơi lăn lóc.
“Khó khăn cực khổ mấy anh chị cũng chịu được. Con cái là trời cho, chị không bỏ đứa nào đâu. Đẻ tới đâu chị nuôi tới đó”.
Vì vậy mà có rất nhiều người hiếm muộn đến xin con về nuôi nhưng anh chị vẫn từ chối. Nhiều vị thấy con anh chị quá khôi ngô đặt vấn đề xin rồi “lại quả” cả chục cây vàng, chị đuổi thẳng cổ.
“Chú tính đi, mỗi đứa cả chục cây vàng thì chị giàu to rồi. Chị chẳng cần gì hết, con cái là tài sản lớn nhất của đời chị, chị không bao giờ đánh đổi với bất cứ cái gì trên đời”, chị nói.
"Nhà nghèo có rau ăn rau có cháo ăn cháo chứ con mình đẻ thì mình nuôi. Đời chị bị cha mẹ bỏ rơi đã khổ nhiều rồi bây giờ không thể để các con mình khổ như thế được", chị tâm sự.
Nói là nói vậy chứ ai cũng biết chị khổ, nhiều khi khốn đốn. Đứa con gái lớn (sinh năm 1991) làm giữ trẻ ở gần nhà. Đứa kế học cao đẳng, tới năm thứ hai thì không đào đâu ra tiền nên nghỉ rồi đi học pha chế đồ uống. Còn 5 đứa đang học. Khổ nhất là học phí, con chị đi học giữa năm mới có tiền đóng. Cứ bị nhắc nhở hoài nên chúng cũng tủi.
Thương con,nhiều lần anh chị vay tiền nóng để trang trải, tiền lãi rất cao. Chị phải xin nhà trường đóng học phí cho các con theo tháng như chơi hụi. Cũng may có mấy phụ huynh tốt bụng đóng giúp học phí cho một đứa, mới đây gia đình cũng được phường xét diện hộ nghèo nên cũng được giảm một ít.
“Anh chị bây giờ chỉ mong có sức khỏe nuôi con em ạ. Còn đôi tay thì mình còn gắng được. Chỉ mong trời phật phù hộ gia đình chị đừng ai đau ốm. Vì một người đau là khổ cả nhà”, chị nói.
Lần đầu tôi thấy người phụ nữ lanh lợi và đôn hậu này thoáng chút buồn. Có lẽ chị là vậy, bao nhiêu hạnh phúc vui vẻ dành hết cho đàn con thơ dại, nước mắt chị nhận lấy một mình.
Gặp chúng tôi, ông Nguyễn Cội, Tổ trưởng tổ dân phố khu vực báo ngay tin mừng là chị Mén đã triệt sản sau khi sinh đứa thứ 10. Ông nói mà quệt mồ hôi trán, thở phào. "Đó là một thành công lớn rồi. Vì chị mới 38 tuổi, sức đẻ còn khiếp lắm. Hiện cán bộ ban ngành đoàn thể đang tìm mọi cách giúp đỡ gia đình chị vượt qua khó khăn".
Y Trang
Bình luận